Bài đăng

Ngày đầu ở Coimbatore, Ấn Độ

Hình ảnh
Sáng nay mình vừa cùng anh chị trong team đi chợ mua thực phẩm để tích trữ cho tuần ở Coimbatore, Ấn Độ. Dù khách sạn có chuẩn bị sẵn bữa ăn, hè phố cũng có quán xá, nhưng lời khuyên cho bạn nào tới Ấn là nên chuẩn bị một số thực phẩm ăn liền trước, vì không biết bạn có ăn hợp khẩu vị của Ấn hay không. Các món ở Ấn chủ yếu tinh bột nhiều, ướp với rất nhiều cà ri và gia vị, nên thức ăn sẽ rất đậm mùi. Các món ăn cũng có rất nhiều hành nên có thể rất khó nuốt đối với nhiều người. Bữa ăn phổ biến ở Ấn Món Tosa (nghe phát âm là vậy) Bữa ăn thường được sắp hết lên dĩa lớn, lốt lá chuối ở dưới. Vì người Ấn đa số ăn bằng tay (phải), nên tất cả thực phẩm cứ để lên lá chối, sau đó bốc, trộn trộn với nhau xong là ăn. Bạn nào thích Cà ri chắc sẽ thích món Ấn. Tuy nhiên lưu ý cà ri ở Ấn nặng mùi hơn nhiều, chủ yếu là mùi hành và mùi thịt bò, vị thì chua và cay chứ không ngọt như ở Việt Nam. Khó chịu nhất là ở chỗ thức ăn tẩm gia vị nhiều, nên ăn vào rất là nóng và khó chịu bao tử nếu k...

Quá cảnh ở Singapore

Hình ảnh
Trên đường bay tới Ấn Độ công tác, mình có quá cảnh ở Singapore 5 tiếng, nên tranh thủ chạy ra ngoài tham quan Singapore, cho biết đường đi ít bữa quay lại du lịch :D Thiết bị tại ghế ngồi máy bay Đầu tiên có lẽ nên dành vài phút quảng cáo cho Singapore Airway, hãng hàng không mà mình đi. Máy bay rộng và chỗ ngồi rộng rãi thoải mái, duỗi chân thẳng vô tư. Chồ ngồi có màn hình cùng với đầy đủ trang thiết bị giải trí. Điều khiển có hai mặt, có thể dùng để soạn tin, làm việc; có cả tay cầm mini tích hợp để có thể chơi game nếu thích. Cả hẳn tai nghe rời cho mỗi ghế, đúng lúc lần này mình quên mang tai nghe, nên lấy xài luôn, khá tiện lợi. Nhưng ổ tai nghe ở phía tay ghế, khuất tầm nhìn nên phải nhờ chị trong team mới kiếm được chỗ gắm. Hệ thống media trên máy bay nhìn chung phong phú, tuy nhiên tốc độ khá chậm. Xem phim nghe nhạc thì được chứ chơi game thì lag lag nhức đầu lắm. Hãng hàng không cung cấp internet và dịch vụ kết nối sóng di động, tuy nhiên cước phí khá cao. Ah tiệ...

Theory Of Everything!?

Liệu có một học thuyết nào có thể áp dụng cho tất cả các khúc mắc của con người chúng ta? Hay tinh gọn hơn, có thể nào một phương trình có thể biểu diễn mọi lực tác động trong vũ trụ? Điều mà nhà vật lí Stephen Hawking vẫn đang tìm kiếm? Ông ấy tìm chưa ra, và tôi cũng vậy. Mồng 7 Tết, sau khi xem bộ phim cùng tên, có lẽ nên khai bút để viết đôi dòng đầu năm mới. Về bộ phim, quả thật tôi không còn ấn tượng gì nhiều, dù đây là thời điểm quá thích hợp để xem một bộ phim có chiều sâu như vậy. Nhưng rốt cuộc những gì tôi đúc kết được bộ phim cũng chỉ là một câu hỏi mở mà chúng ta chẳng thể nào lý giải được. Tôi hơi thất vọng, không phải do bộ phim, mà có một chút chán nản cho cái ham muốn ôm đồm muốn biết tất cả của mình. Đến với một bộ phim thành công về cả nghệ thuật và doanh thu của năm 2015, tôi kì vọng nhiều hơn thế. Tôi đã nghĩ là một câu chuyện tình thật cảm động, hay một tuyệt tác về chân lí trong cuộc sống. Nhưng chẳng dự đoán nào của tôi chính xác. Bộ phim là sự pha trộ...

Tất niên ở công ty

Cuối năm, khắp facebook tràn ngập những hình ảnh lung linh của mọi người trong những nhà hàng sang trọng. Tôi, năm nay, không thích up hình cho lắm. Tôi dành nhiều thời gian hơn để nghe, để quan sát, để cảm nhận. Những công ty sẽ cố gắng tổ chức nhũng nhà hàng sang trọng nhất có thể, lung linh nhất, và những cái tên hoành tráng nhất. Thế nhưng, bữa tiệc cho nhân viên thì không có món gì đặc biệt, lương thưởng cho nhân viên chỉ đủ xài. Có nên tiết kiệm số tiền đó để thêm phần thưởng cho nhân viên không? Công ty tôi đã chọn không. Nếu chia ra cho nhân viên thì mỗi người không được bao nhiêu. Thế nhưng, nếu tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng, dù là bề ngoài, thì vẫn có hiệu quả marketing tốt hơn nhiều. Tối hôm nay, sẽ có bao nhiêu hình được đăng lên mạng xã hội với tên công ty Bosch; sẽ có bao nhiêu câu chuyện về bữa tiệc với DJ tung nốc của công ty? Danh tiếng cho thương hiệu thật quá lớn so với lượng tiền bỏ ra. Một chiêu marketing mà tôi nên học hỏi. Quan trọng hơn, đó...

Từ một bài báo mà ngẫm: bạn trẻ nên đọc gì?

Hình ảnh
Lướt face, bỗng thấy một bạn nữ chia sẻ bài viết về một bộ phim khá hot hiện nay: kenh14.vn/doi-song/diep-van-da-thay-doi-hinh-tuong-soai-ca-cua-cac-co-gai-nhu-the-nao-20160112013734278.chn Đọc qua bài báo, tôi có vài ngẫm nghĩ mà có lẽ nên chia sẻ lên đây, vì biết đâu đó có người đọc được sẽ tốt được phần nào. Đầu tiên, từ phía cá nhân, Diệp Vấn là một bộ phim hay, phần ba vừa công chiếu là một kết thúc trọn vẹn về cuộc đời người võ sư trượng nghĩa trọng tình. Bài viết này chỉ xin luận bàn một số điều về báo mạng hiện nay, và những gì trôi vào đầu óc các bạn trẻ trong thời đại công nghệ thông tin này. Diệp Vấn là một bộ phim hay, cho nên có bài viết khen ngợi là điều không có gì khó hiểu. Nhưng khen ngợi "quá lời" thì lại là một chuyện khác. Và đó là điều đầu tiên tôi suy nghĩ về các bài báo mạng hiện nay. Rõ ràng, tựa đề "bộ phim tuyệt định làm nao lòng khán giả" nghe rất kêu và thu hút một tựa đề trung thực "bộ phim hay đầy xúc động". Khen...

"Già gân, mỹ nhân và găng tơ" - Một bộ phim cười nhiều nghĩ nhiều

Ngay từ tựa đề tôi đã không thích lắm. Một kiểu giật tít để câu view rất tầm thường, không mang tính nghệ thuật hay hơi hướng thẩm mỹ. Cái duy nhất kéo người xem tới rạp là danh tiếng của diễn viên trong phim, trong đó có Hoài Linh. Thế nhưng, giọt nước mắt của Hoài Linh cuối phim làm dấy trong tôi nhiều suy nghĩ, nhưng suy nghĩ mà tôi chưa từng viết, mới chỉ đọc thôi. Câu chuyện trong phim cũng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều bất ngờ, phần lớn là những bất ngờ khiến khán giả phải bật cười. Tuy nhiên cũng có những phần chuyển mang tính nhân văn và chẳng ai ngờ được, những phần chuyển mà tôi đánh giá hay và là cứu cánh cho cốt truyện hời hợt và thiếu thực tế. Với tôi thì đây là một phim hài hay, vì nó đã hoàn thành nhiệm vụ của phim hài là khiến khán giả cười càng nhiều càng tốt. Có tình huống khiến tôi ôm bụng mà cười, lâu lắm rồi mới nghiêng ngả tức bụng như vậy. Dù cốt truyện nhạt, cảnh quay bình thường và hiệu ứng kém nhưng những câu thoại "chột lắt" khiến khán g...

Một bước dạo qua Ngôn tình

"Xin lỗi, em chỉ là một con đĩ" là truyện dài tôi vừa đọc xong trong vẻn vẹn mấy tiếng đồng hồ tối qua. Như cái tựa đề sốc nổi và cái từ thấp kém đó, tôi đến với ngôn tình cũng với góc nhìn thiếu tôn trọng như cái cách tác giả gọi nhân vật của mình. Nhưng phải có lý do để giới trẻ lại đắm đuối với những tiểu thuyết ngôn tình này, nên tôi cho phép mình trải nghiệm một lần. Những chương đầu tiên qua đi thật nhanh với không nhiều ấn tượng. Có lẽ một phần vì tôi vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết kinh điển với những tình tiết quá mạnh khiến những câu chuyện thường ngày trong câu chuyện ngôn tình kia trở nên quá nhạt nhẽo; cũng có thể một nguyên nhân khác là do tôi chưa thật tôn trọng tác phẩm trên tay của mình: thay vì thưởng thức nó, tôi như chỉ đang soi mói xem nó có những chỗ dở nào để chê trách. Đó quả thực là một thái độ không tốt đối với việc thưởng thức văn học. Cho nên tôi bình tâm lại một lúc, rồi mới đọc những chương tiếp theo. Những trang sách dần lướt qua, với tốc độ...