Bài đăng

Tất niên ở công ty

Cuối năm, khắp facebook tràn ngập những hình ảnh lung linh của mọi người trong những nhà hàng sang trọng. Tôi, năm nay, không thích up hình cho lắm. Tôi dành nhiều thời gian hơn để nghe, để quan sát, để cảm nhận. Những công ty sẽ cố gắng tổ chức nhũng nhà hàng sang trọng nhất có thể, lung linh nhất, và những cái tên hoành tráng nhất. Thế nhưng, bữa tiệc cho nhân viên thì không có món gì đặc biệt, lương thưởng cho nhân viên chỉ đủ xài. Có nên tiết kiệm số tiền đó để thêm phần thưởng cho nhân viên không? Công ty tôi đã chọn không. Nếu chia ra cho nhân viên thì mỗi người không được bao nhiêu. Thế nhưng, nếu tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng, dù là bề ngoài, thì vẫn có hiệu quả marketing tốt hơn nhiều. Tối hôm nay, sẽ có bao nhiêu hình được đăng lên mạng xã hội với tên công ty Bosch; sẽ có bao nhiêu câu chuyện về bữa tiệc với DJ tung nốc của công ty? Danh tiếng cho thương hiệu thật quá lớn so với lượng tiền bỏ ra. Một chiêu marketing mà tôi nên học hỏi. Quan trọng hơn, đó...

Từ một bài báo mà ngẫm: bạn trẻ nên đọc gì?

Hình ảnh
Lướt face, bỗng thấy một bạn nữ chia sẻ bài viết về một bộ phim khá hot hiện nay: kenh14.vn/doi-song/diep-van-da-thay-doi-hinh-tuong-soai-ca-cua-cac-co-gai-nhu-the-nao-20160112013734278.chn Đọc qua bài báo, tôi có vài ngẫm nghĩ mà có lẽ nên chia sẻ lên đây, vì biết đâu đó có người đọc được sẽ tốt được phần nào. Đầu tiên, từ phía cá nhân, Diệp Vấn là một bộ phim hay, phần ba vừa công chiếu là một kết thúc trọn vẹn về cuộc đời người võ sư trượng nghĩa trọng tình. Bài viết này chỉ xin luận bàn một số điều về báo mạng hiện nay, và những gì trôi vào đầu óc các bạn trẻ trong thời đại công nghệ thông tin này. Diệp Vấn là một bộ phim hay, cho nên có bài viết khen ngợi là điều không có gì khó hiểu. Nhưng khen ngợi "quá lời" thì lại là một chuyện khác. Và đó là điều đầu tiên tôi suy nghĩ về các bài báo mạng hiện nay. Rõ ràng, tựa đề "bộ phim tuyệt định làm nao lòng khán giả" nghe rất kêu và thu hút một tựa đề trung thực "bộ phim hay đầy xúc động". Khen...

"Già gân, mỹ nhân và găng tơ" - Một bộ phim cười nhiều nghĩ nhiều

Ngay từ tựa đề tôi đã không thích lắm. Một kiểu giật tít để câu view rất tầm thường, không mang tính nghệ thuật hay hơi hướng thẩm mỹ. Cái duy nhất kéo người xem tới rạp là danh tiếng của diễn viên trong phim, trong đó có Hoài Linh. Thế nhưng, giọt nước mắt của Hoài Linh cuối phim làm dấy trong tôi nhiều suy nghĩ, nhưng suy nghĩ mà tôi chưa từng viết, mới chỉ đọc thôi. Câu chuyện trong phim cũng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều bất ngờ, phần lớn là những bất ngờ khiến khán giả phải bật cười. Tuy nhiên cũng có những phần chuyển mang tính nhân văn và chẳng ai ngờ được, những phần chuyển mà tôi đánh giá hay và là cứu cánh cho cốt truyện hời hợt và thiếu thực tế. Với tôi thì đây là một phim hài hay, vì nó đã hoàn thành nhiệm vụ của phim hài là khiến khán giả cười càng nhiều càng tốt. Có tình huống khiến tôi ôm bụng mà cười, lâu lắm rồi mới nghiêng ngả tức bụng như vậy. Dù cốt truyện nhạt, cảnh quay bình thường và hiệu ứng kém nhưng những câu thoại "chột lắt" khiến khán g...

Một bước dạo qua Ngôn tình

"Xin lỗi, em chỉ là một con đĩ" là truyện dài tôi vừa đọc xong trong vẻn vẹn mấy tiếng đồng hồ tối qua. Như cái tựa đề sốc nổi và cái từ thấp kém đó, tôi đến với ngôn tình cũng với góc nhìn thiếu tôn trọng như cái cách tác giả gọi nhân vật của mình. Nhưng phải có lý do để giới trẻ lại đắm đuối với những tiểu thuyết ngôn tình này, nên tôi cho phép mình trải nghiệm một lần. Những chương đầu tiên qua đi thật nhanh với không nhiều ấn tượng. Có lẽ một phần vì tôi vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết kinh điển với những tình tiết quá mạnh khiến những câu chuyện thường ngày trong câu chuyện ngôn tình kia trở nên quá nhạt nhẽo; cũng có thể một nguyên nhân khác là do tôi chưa thật tôn trọng tác phẩm trên tay của mình: thay vì thưởng thức nó, tôi như chỉ đang soi mói xem nó có những chỗ dở nào để chê trách. Đó quả thực là một thái độ không tốt đối với việc thưởng thức văn học. Cho nên tôi bình tâm lại một lúc, rồi mới đọc những chương tiếp theo. Những trang sách dần lướt qua, với tốc độ...

"Trăm năm cô đơn" - Gabriel Garcia Marquez

Một cuốn sách mà tôi không thể ngồi dậy sau khi đọc trang cuối cùng. Có những tiểu thuyết khiến ta thổn thức đến vô cùng, mà để có được cái xúc cảm mãnh liệt đó, hằng hà xa số những cảm xúc đã dồn nén qua biết bao nhiêu trang sách, đôi lúc có phần nhợt nhạt. Một trăm năm, đó là quãng thời gian trôi qua từ trang đầu đến trang cuối cùng cuốn sách. Một thiên tiếu thuyết về những con người từ một ngôi làng xa tít xứ Mỹ La Tinh. Có lẽ tôi sẽ không quá đi sâu vào chi tiết nội dung để tránh làm ai lướt qua bài viết này với tác phẩm này với tác phẩm. Các bạn chỉ cần biết đây là một cuốn sách mãnh liệt với những diễn biến căng thẳng nhất. Mà điều đặc biệt, mà chỉ có tiểu thuyết mới có thể mang lại đó, là những tình tiết kịch tích đó cứ tiếp tục diễn tiến trong cái mạch truyện đều đều và nhưng là một vòng tuần hoàn lặp lại. Tựa như một cái trôn ốc, sự việc từ đời người này lại lặp lại ở đời người khác. Những niềm vui, nỗi buồn, những hành động đi đến những hậu quả; mỗi người dần vẽ nên cu...

Kỷ niệm 5 năm thành lập Bosch

Đây là bài viết đánh dấu thay đổi định hướng blog này của mình. Blog này không đơn thuần là ghi lại những hành trình du lịch nữa. Mà nó mở rộng hơn, khái quát hơn và chứa nhiều tình cảm hơn. Thường thì chúng ta viết nhiều về những chuyến du lịch, về những vùng đất mới, những con người mới, những trải nghiệm mới. Những gì chúng ta không thể có được nếu cứ ở một chỗ. Nhưng thứ mới, và thường là thú vị, sẽ khiến trải nghiệm của chúng ta trở nên phong phú; rồi theo cách nào đó, nó khiến ta thật hạnh phúc. Thật hạnh phúc để khiến ta lại muốn đi tiếp và trải nghiệm tiếp... Thời gian trước mình quan niệm phải đi "xa", theo khoảng cách địa lí thì mới gọi là du lịch có trải nghiệm mới. Du lịch thì sẽ giới hạn trong khoảng cách địa lí, nhưng trải nghiệm mới thì không có giới hạn. Một cuốn sách, một bộ phim, một bản nhạc, hay thậm chí một cái nhìn giữa đám đông cũng có thể là một trải nghiệm khiến bạn bâng khuâng. Vì lẽ đó, hôm nay mình đã quyết định đổi tên blog và định hướng sẽ...

Một góc ký ức...

Tôi bắt đầu viết những dòng này khi trời đang mưa nặng hạt, cơn mưa rào cuối hè. Quảng Nam, 10/10/1015 3 ngày trước, chiếc máy bay lướt khỏi màn sương dày ở Sài Gòn, đưa tôi về với miền đất từng là nơi mình chạy nhảy nô đùa. Xuống sân bay, vẫn cái nắng gắt rát da cũng dải đất miền Trung.  Tôi chọn đi xe máy để đi về nhà, một phần vì có bạn sẵn xe đi về, một phần khác vì muốn ngắm thật kĩ vùng đất này sau thời gian lâu không gặp, để cảm nhận lại cái gió rát mặt từ miền Bắc Lào thổi qua. Dọc theo quốc lộ 1A, chúng tôi từ sân bay chạy về Tam Kỳ. Con đường thẳng và thoáng. Vùng ngoại ô Đà Nẵng giờ này đã mọc liều nhiều khu dân cư với đất được chia lô rõ ràng. Những ngôi dà quen thuộc đã bắt đầu mọc lên, đâu đó thấy cái nét thân quen ở Sài Gòn, sự vận động không ngừng của một nền kinh tế non trẻ. Ra khỏi thành phố Đà Nẵng, đến với Quảng Nam, quê hương tôi. Hai từ quê hương đã diễn tả nhiều điều. Đó là nơi tôi lớn lên cùng với những kỷ niệm, vùng đất của thời trẻ thơ tôi...