Bài đăng

Một góc ký ức...

Tôi bắt đầu viết những dòng này khi trời đang mưa nặng hạt, cơn mưa rào cuối hè. Quảng Nam, 10/10/1015 3 ngày trước, chiếc máy bay lướt khỏi màn sương dày ở Sài Gòn, đưa tôi về với miền đất từng là nơi mình chạy nhảy nô đùa. Xuống sân bay, vẫn cái nắng gắt rát da cũng dải đất miền Trung.  Tôi chọn đi xe máy để đi về nhà, một phần vì có bạn sẵn xe đi về, một phần khác vì muốn ngắm thật kĩ vùng đất này sau thời gian lâu không gặp, để cảm nhận lại cái gió rát mặt từ miền Bắc Lào thổi qua. Dọc theo quốc lộ 1A, chúng tôi từ sân bay chạy về Tam Kỳ. Con đường thẳng và thoáng. Vùng ngoại ô Đà Nẵng giờ này đã mọc liều nhiều khu dân cư với đất được chia lô rõ ràng. Những ngôi dà quen thuộc đã bắt đầu mọc lên, đâu đó thấy cái nét thân quen ở Sài Gòn, sự vận động không ngừng của một nền kinh tế non trẻ. Ra khỏi thành phố Đà Nẵng, đến với Quảng Nam, quê hương tôi. Hai từ quê hương đã diễn tả nhiều điều. Đó là nơi tôi lớn lên cùng với những kỷ niệm, vùng đất của thời trẻ thơ tôi...

Ngẫm một chút về việc Đọc Tiểu thuyết

Hình ảnh
Đây là status sau khi tôi xem xong bộ phim "How I met your mother", một bộ phim hơn nhiều tiểu thuyết mà theo tôi là rất hay, không biết viết một hồi xong giống như là tôi đang viết review sách vậy: Link xem online Một kết thúc bất ngờ cho một tuyệt tác, đúng kiểu legend...ary mà mình thích. Mỗi lần trải qua một câu chuyện giả tưởng từ trong phim hay sách, là mỗi lần mình được trải nghiệm hạnh phúc của người khác. Thật kỳ lạ là nó có thể san sẻ tới mình, khiến mình cảm thấy một chút may mắn hơn, một chút vui vẻ hơn, một chút hạnh phúc hơn. Không nhiều, nhưng một chút đó đủ để giúp mình tiếp tục bước tới phía trước, với nụ cười trên môi vì biết rằng mình đã có nhiều kỷ niệm đẹp mà mình sẽ nhớ mãi. Có một lần đọc được câu này: "Người đọc sách sống được cả ngàn cuộc sống; còn người không đọc thì chỉ sống một lần". đó có lẽ là lý do mà phương Tây phát triển việc đọc sách đến như vậy; không đơn giản chỉ là giải trí, mà còn là một cách hựu hiệu vô cùng để đươ...

Ngày 4 - Chia tay trong tiếng cười

Hình ảnh
M ột luồng gió lạnh mân mê khắp người, rồi biết ngay cu Toàn mới dậy, hắt phăng cả tấm mềm ấm áp của tôi . Bắt đầu ngày thứ 4 tiếp tục là tiết mục ngắm bình mình có phần bị fail ngày hôm qua. Buổi sáng Đà Lạt qua cửa sổ Chiến thắng cơn ngáy ngủ do cái lạnh sáng sớm, một số bạn đã xong phần đánh răng rửa mặt. Xong xuôi, gọi điện thì lại bị bác tài mắng cho một trận, bảo không đi được. Tôi thì đơ một lúc, còn lùi Lộc (mới vào phòng) thì như như tượng đá mất một chân, ngã uỵch lên giường rồi chui vào chăn ngủ. Cả bọn lại chìm vào giấc ngủ. trong lòng một cảm giác nhẹ nhỏm như thời sắp đi học mà được nhận thông báo nghỉ. Duy chỉ có cu Toàn là quyết tâm chạy bộ đón bình minh. Chưa ngủ lại được ngay nên mình ra ban công đứng tí. Hôm nay sương ít, trời quang hơn, đâu đó đã nghe thấy những tiếng động đời thường để khởi đầu một ngày mới. Một cảm giác bình yêu đến lạ. Không khí lạnh, nhưng đã phảng phất hơi ấm của ngày mới. Buổi sáng chia tay Đà Lạt có vẻ không còn buồn mấy, hay có t...

Ngày 3 - Đà Lạt và Tình yêu

Hình ảnh
Ngày 3 - Đồi chè, Hang Cọp, Thung lũng tình yêu, ..., Đi chợ, Sinh nhật Sa Âm thanh báo thức đầy ám ảnh từ điện thoại của QuasarNL, 3h30 sáng. Nhưng thôi kệ ngủ nướng thêm tí nữa. 4h, mọi người chuẩn bị đón thêm một ngày mới ở Đà Lạt với tâm thế... hơi uể oải. Xe đang sẵn sàng, nhưng mấy chị thì có vẻ thì vẫn chưa,nên delay thêm 30 phút nữa... Tới khi lên xe thì trời đã mờ sáng và có vẻ kế hoạch ngắm bình minh lại thêm một lần nữa thất bại. Sáng sớm ở thành phố, có vẻ không lạnh như ở Lang Biang, nhưng đường phố dày đặc sương, dồn từ các vùng cao khác xuống. Làn sương dày, cùng ánh sáng nhẹ lúc hừng sáng, đường phố Đà Lạt hiện lên thêm phần cổ kính. Rừng thông trên đường đi  Được một lúc thì xe ra khỏi thành phố, bắt đầu leo đèo để đến đồi chè cách thành phố gần 10 cây số. Những rặng thông đã trở thành biểu tượng của Đà Lạt, của khí hậu ôn đới lạnh cùng vùng đất cao nguyên. Với tôi, Thông có một vẻ đẹp gì đó cuốn hút kỳ lạ, trực tiếp và có khi cả gián tiếp. Những rặn...